DownTophomehome




Đăng Nhập / Đăng Ký

Tặng Những Tâm Hồn Yêu Màu Tím






  Thông điệp [ Trang 1 trong tổng số 1 trang ]

1
on 17/10/15, 03:43 am

avatar

Ban Quản Trị


Phải ngắm nhìn phong cảnh tím cả góc phố Athens buổi chiều xuống ở đây, mới cảm nhận được cái tài hoa của những nhạc sĩ Việt Nam mình lúc trước, mới hiểu chút chút -tím cả hoàng hôn, tím cả chiều hoang biền biệt , mới biết chiều tím là đẹp như thế
 
---------Tôi yêu con đường nhỏ mỗi ngày qua lại với hai hàng bằng lăng tím ngát. Những buổi sớm mai ửng vàng ánh nắng hay chiều phai lặng lẽ, nhìn hàng hoa tím bâng khuâng chợt nhớ câu hát đau đáu của Trịnh "Hàng cây thắp nến lên hai hàng".

---------Tôi không cắt nghĩa vì sao tôi yêu màu tím. Có người bảo màu tím là màu của thủy chung, nhớ nhung mơ mộng hay màu của ly biệt! Tôi yêu màu tím ngây ngô của trang vở học trò hay bình dị của giậu mồng tơi thơ ấu. Tôi yêu màu tím nông nỗi của những hoa dừa cạn ngẫu hứng bên tường hay rạn vỡ đáy tim của sắc hoa tigon. Tôi yêu màu tím mộc mạc cam chịu của hoa sim hay khắc khỏai của pensée. Tôi yêu màu tím kiêu sa của cát đằng hay quý phái của violet .

---------- Tôi yêu màu tím mịn màng của buổi hòang hôn rì rào lời ru của gió, lặng nhìn sợi khói mỏng manh của bếp tranh hồn hậu như ngửi được thóang duyên quê bình dị. Tôi yêu màu tím của bầu trời đêm mênh mông bên câu hát lãng đãng "Có khi nắng khuya chưa lên, để bụi đường cay tròng mắt" của người nhạc sỹ tài hoa hay cảm xúc ngàn ngạt mềm say của bức tranh chiều đồng nội qua nét cọ thóat tục thuở nào.

--------- Màu tím chun chiên bình dị như hơi thở của cô gái nhỏ giật mình bên cửa nhìn cánh cò xa xa mơ về bóng hình người lữ khách. Cái nỗi nhớ lênh đênh mỏng nhẹ như khói lam chiều vấn vương mộng mị theo gió cuốn đi. Cái tím nồng nàn của người vợ quê trong nỗi nhớ cô liêu thảng thốt của mâm cơm chiều chợt thấy mình sắp thừa chiếc ghế cũ kỹ thân quen.

--------- Màu tím ngào ngạt bình yên không kiêu sa như cánh hồng khoe sắc, chẳng quý phái như đóa cúc vàng, chẳng lạnh lùng như cành uất kim hương, chẳng nhẹ nhàng hy vọng như đồng lúa xanh mơn. Tím quạnh quẽ của cành lục bình đơn độc như tiếng nấc nghẹn chơi vơi của người thiếu phụ chợt trào qua khóe mắt.

--------- "Màu thời gian không xanh/ Màu thời gian tím ngát" câu thơ ai đó chợt về trong cảm xúc mênh mang của một chiều đồng vọng. Tôi vẫn đi về trên con phố nhỏ… mỗi ngày… vẫn sắc tím hiển hiện thủy chung trong lòng. Nơi tôi dành cho tình yêu và cuộc sống.

Xin chớ hỏi sao tôi yêu màu tím
Nát cõi lòng quay quắt một niềm riêng
Chút bâng khuâng giữa mơ chiều tím lộng
Thảng thốt về một nỗi nhớ mênh mông
***
Ai có thấu tím tigon rạn vỡ
Rũ lá sầu sim tím muộn bên sông
Lục bình trôi, tím màu yêu lặng lẽ
Giữa cuộc đời tím ngát, cát đằng ơi.
***
Nơi xa khúât tulip buồn tím nhớ
Góc đường quen bằng lăng tím bâng quơ
Màu thời gian vấn vương chi mộng mị
Chợt ngoảnh về đông bắc gió thu sang.

           Một món quà từ "nhân vật bí mật" Very Happy Smile) ... Thân tặng những tâm hồn yêu Tím !

Thông điệp  [ Trang 1 trong tổng số 1 trang ]


  


  Bình Luận Facebook

Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết