DownTophomehome




Đăng Nhập / Đăng Ký

Cơn Mưa Đêm






  Thông điệp [ Trang 1 trong tổng số 1 trang ]

1
on 11/11/15, 11:14 pm

avatar

Ban Quản Trị
Bầu trời chiều ảm đạm với cơn mưa phùn dai dẳng trút buồn xuống những vũng nuớc ngập bùn. Dòng người lặng lẽ xuôi đường về với mái ấm như muốn lánh xa phố phường xám xịt cô đơn.

Hòa mình trong dòng người lặng lẽ ấy tôi về nhà trên chiếc xe két chặt bùn đen của bao ngày ẩm ướt. Em gái đi lấy chồng mà nhà vắng hẳn đi. Bố mẹ đã già chỉ còn thú vui buổi tối bên tivi.


Tôi muốn nhốt chặt mình trong phòng cho nỗi cô đơn dày vò. Lặng lẽ lên sân thượng ngắm bầu trời, những nóc nhà gần xa, những ô cửa sáng ánh đèn neon thứ ánh sáng mờ nhạt nhòa tôi căm ghét. Tại sao không phải là đèn vàng sợi đốt năm xưa biết thắp sáng hồng hào những khuôn mặt rạng rỡ. Tại sao mọi người không còn yêu ánh sáng ấm cúng ấy? Họ chối bỏ chỉ vì chút chi phí nhỏ nhoi tiết kiệm bởi đèn Neon hay vì muốn chối bỏ thứ ánh sáng lỗi thời.

Đèn Neon - đèn compact là thứ ánh sáng thời thượng của công nghệ, một thứ mà mọi người đều mong muốn. Có lẽ tôi đã quá lạc hậu rồi! Nghĩ tiếp về những gì tôi thích tất cả như đã cũ mèm và vô vị với nhiều người (Đa số họ là lớp trẻ). Có thể vì thế tôi luôn nhớ như in những gì thuộc về quá khứ còn những gì thuộc về hiện tại lại hay bị lãng quên...

Bạn gái gọi tôi là "ông cụ" và cô có lý. Tôi đã già không phải bởi sức vóc trai trẻ không có, mà tâm hồn tôi đang giá băng. Tôi thờ ơ với thời cuộc với xã hội với những gì đang xảy ra quanh mình. Tôi luôn sống với quá khứ với những mặc cảm tự ti dai dẳng bóp chặt trái tim tôi.Tôi quá nhạy cảm với những điều nhỏ nhặt xung quanh bởi trái tim non nớt trong cơ thể một gã trai trưởng thành. Chỉ đơn giản bởi với tôi tất cả không nghĩa lý gì ngoài tình yêu.

Tôi sống vô tư quá chăng? Hay tôi chỉ là một kẻ lạc lõng trên cõi đời này. Một tình yêu để nuôi sống nó đến hôn nhân và để được bền lâu chọn kiếp cần nhiều thứ hơn tôi tưởng. Tôi thấy thiếu tự tin vì không đủ bản lĩnh làm người đàn ông của đời em vì dường như đối với em tôi quá non nớt và yếu mềm…

Bên ngoài mái hiên mưa vẫn rơi rả rích, điếu thuốc thứ bao nhiêu trên miệng tôi không còn nhớ đã sắp tàn trên tay. Cuộc đi chơi vui vẻ ban tối trong mưa không làm dịu được những gì khó chịu mà chúng tôi gây cho nhau. Chúng tôi không bao giờ to tiếng thay vào đó chỉ là lặng lẽ. Những lần cãi cọ chỉ âm thầm nhẹ nhàng như những cơn mưa phùn rả rích bên hiên mà thôi. Em gặng hỏi hay tôi cũng có nghĩa gì đâu vì chả ai nói được thành lời những điều ấm ức. Giống nhau kì lạ ...

Phố đã khuya rồi! Không còn tiếng nhạc vàng xa xa hay những âm thanh của phố xá ồn ã vọng vào con ngõ nhỏ. Miên man những ý nghĩ đã rời nhau lặng lẽ lắng xuống như những ô cửa kia tắt dần đèn. Một mình bên hiên sân thượng vắng im lìm, tôi cảm thấy trống rỗng trong lòng. Hay cô đơn của đêm ám ảnh dày vò tôi.

Mưa vẫn rơi ngày càng nặng hạt mưa tạt nhạt nhòa phố xá ẩn hiện trong đèn đêm nhập nhoạng lúc mờ lúc tỏ. Mắt ướt nhòa những giọt mưa hay nước mắt tôi cho những ám ảnh cô đơn mà một kẻ lạc lõng thời cuộc sống khác người như tôi phải gánh chịu.

Tiếng chuông điện thoại tầng dưới reo giữa đêm như thức tỉnh tôi khỏi vực thẳm cô đơn. Có phải em đấy không em yêu? Có phải em cũng đang nghĩ đến tôi trong cơn mưa đêm dai dẳng này. Tôi chạy thật nhanh xuống tầng đuổi theo tiếng chuông như réo gọi. Thầm ước một cơn mưa rào chút xuống đêm nay gột rửa hết phố xá cho một ngày mai sáng sủa và những con đường chàn ngập dòng người hối hả ngược xuôi .

Thông điệp  [ Trang 1 trong tổng số 1 trang ]


  


  Bình Luận Facebook

Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết